× Để phát âm chương tiếp sau ấn vào nút (DS Chương) để lựa chọn chương phải đọc hoặc ấn vào Chương Tiếp / Tiếp ở trên và phía dưới cùng trang.
Palatino LinotypeBookerlySegoe UIMinionRobotoRoboto CondensedPatrick HandNoticia TextTimes New RomanVerdanaTahomaArial
CHẠP 21:

– Phi Khanh!

Vừa tan sở, mới ra cho tới cổng doanh nghiệp . Tôi đã thấy anh đứng kia tự thời gian nào.

Bạn đang xem: Cô dâu mạo danh

Vẫn một niềm vui ấm áp!

Vẫn là ánh nhìn nhẹ nhàng đầy triều mến!

Anh vẫy tay call tôi.

Tôi cũng cười cợt đáp lại anh:

-Anh ngóng em thọ không?

– Lâu chết đi được!- anh có tác dụng mặt khó tính với tôi, nhưng chỉ 1s sau, cơ mặt anh lại giãn nở ra trở về làm nên vốn có.- tuy thế mà đáng!

Tôi phì cười trước thái độ của anh.:

– Anh đúng là…….

Tiếp xúc với nhau không lâu, tuy nhiên anh luôn luôn biết bí quyết làm tôi cười.

Đi thuộc anh ,nói chuyện cùng với anh tôi luôn luôn cảm thấy siêu thoải mái.

Không một chút gì bận tâm!

Không bao gồm gì để lo lắng!

Tôi tự nhủ mình:

” Hãy nhằm anh có thể trở thành tương lai của tôi.

Hãy xóa khỏi hết đông đảo gì trong thừa khứ!”

*********************************

– chúng ta đi thôi!

Anh núm tay tôi kéo nhẹ, một tay vừa mở của ô tô, còn cúi fan rất nhã nhặn nữa chứ:

– Mời quý cô xinh đẹp!

– quý cô đay sẵn sàng!

Tôi cũng cười chơi lại với anh. Đang định vào vào xe thì bỗng dưng di đụng tôi đổ chuông dồn giã.

“Nhớ chỉ nhớ, giây lát mà ta gặp gỡ nhau do người, vượt qua thời gian và không khí oán thù chớ oán, đôi mắt đang chứa chan nước mắt, chớp đôi mắt thì mọi bài toán đã thay đổi thay……….”

Tôi lấy di động ra xem thì thấy tức thì trên màn hình cuộc hotline …….. Cái tên “Việt Hùng” đã nhấp nháy.

Không luôn tiện nghe thiết bị trước khía cạnh anh buộc phải tôi khẽ gật đầu đồng ý với anh:- Em xin phép nghe smartphone một lát, phiền anh hóng rồi.- Nói đoạn tôi đi bí quyết xa anh một khoảng chừng mới nhận nút trả lời.

– Alo!

– Cô định đi đâu vậy hả?

Cái giọng hắn mặc dù trong điện thoại cảm ứng mà sao tôi vẫn đang còn cảm giác….. Giá buốt sống lưng. Thốt nhiên lại đính thêm bắp:

– Tôi….. Tôi………

– Đứng yên đó! ko được đi đâu hết, chờ tôi!

Hả?

Hắn thấy tôi sao.?

Cái cảm giác lạnh sống lưng vẫn còn chưa hết, tôi đưa góc nhìn quanh và….. Thấy ngay hắn đang đứng sống trước cửa ra vào công ty.

– Đứng yên đó , không được đi đâu!

Hắn tắt máy đi về phía bến bãi đậu xe.

Tôi vẫn tồn tại đứng trân bạn mất mấy giây bắt đầu sực nhớ. Vội vàng vã chạy lại chui thật cấp tốc vào xe pháo của anh.

-Mình đi thôi anh!

” không đi mau hắn ra tới vị trí thì …tiêu…”

Xe vừa bắt đầu chuyển bánh gần đầy 5 phút. Điện thoại của tôi lại réo inch ỏi.

Khỏi phải xem cũng biết là hắn hotline rồi.

Tôi bắt máy, áp vào tai rồi giả bộ :

– Alo!….. Alo!…… sao ko nghe thấy gì hết vậy….?

– Alo!….. Trời ơi sao sóng yếu vậy này…?

Tôi làm cho như không bắt được dấu hiệu , tuy vậy tôi vẫn nghe giờ đồng hồ hắn hết sức rõ.

– Ở đây không tồn tại sóng. Hotline lại sau nha!

Tôi định cúp máy thì đầu dây vị trí kia tiếng hắn ngắn gọn cơ mà đã đủ để làm cho tôi bắt buộc giật bản thân áp sát điện thoại trở ngược vào tai:

-Bà đã lên đây!

Bà lên thăm shop chúng tôi vào từ bây giờ sao?

Bà nhưng lên thì tôi tất yêu bỏ đi chơi thế này được.

Dù không muốn thì cũng phải về nhà cùng hắn.

– Vĩnh Cường! em xin lỗi nhưng lại chắc lúc này không đi với anh được rồi.

Kittttttt!

Anh ngừng xe.

– Có vấn đề gì hả em?

– Dạ! bao gồm chút việc riêng, em xin lỗi .

Xem thêm: Lời Chúc Năm Mới Ý Nghĩa Mọi Thời Đại, Những Lời Chúc Tết Tân Sửu Ý Nghĩa

-Không sao! mình còn những dịp khác nhưng mà em.

Dúi hết một mớ làm sao rau quả, thịt cá vừa thiết lập ở siêu thị nhà hàng vào tay tôi hắn nói như ra lệnh:

– Nấu cơm trắng lẹ đi! ko bà lên là không có cơm nạp năng lượng đấy.

Cầm mấy cái túi nặng trịch, tôi thiểu não lấn sân vào bếp.

Nhớ ra là từ thời gian lên đây đến giờ tôi chưa nấu mang đến hắn dở cơm nào. Toàn là thân ai nấy lo. Nếu không phải bà lên đây thì cũng chớ hòng tôi nấu nướng cơm đến hắn.

( điều này nói ra xấu hổ…….. Tại trước giờ có biết nấu nướng cơm bao giờ đâu…..)

Sau một hồi “vật lộn” trong bếp, sau cùng cũng chấm dứt một bàn ăn với đủ máy món.

Vệt các giọt mồ hôi trên trán, tôi ngồi xuống ghế nhìn một lượt mấy món nạp năng lượng mình làm nên mà trường đoản cú mãn:

– ngạc nhiên lần đầu vào bếp mà cũng nấu được đà này rồi. Trông bắt mắt thật. .

Giờ thì chỉ đợi bà lên tới là……….

– dứt rồi à? – Hắn tự đâu chạy vào kéo số chỗ ngồi rất từ bỏ nhiên- Ăn thôi, đói rồi!

– Ăn gì mà nạp năng lượng hả?-Tôi khó chịu nhìn hắn đã rất tự nhiên lấy bát xới cơm.-Bà còn chưa lên mà anh đã……….

Không ngờ hắn vẫn tự nhiên ăn, còn điềm nhiên phán luôn luôn một câu làm cho tôi phát nghẹn ….. Dù vẫn chưa mang đến gì vào miệng.

– Bà sẽ không còn lên đâu!

Tôi há hốc mồm chú ý hắn:

– Anh ….anh nói zậy là sao….. Chẳng đề xuất anh nói bà….. Vẫn lên…….sao giờ đồng hồ lại………?

– không vấn đề gì hết!

Hắn vẫn dửng dưng. Làm tôi tức điên lên được.

-Anh nói vậy là sao hả?

-Đơn giản là bà không tồn tại lên thôi.

-Hóa ra là anh lừa tôi à?

– Thì sẽ sao?- Hắn quan sát tôi nhếch môi khiêu khích.

Thiệt là không còn nói nổi hắn. Tôi ôm một viên tức quăng quật về phòng.

Anh và đúng là quá đáng mà!

Anh thì có thể công khai với người ta. Tôi đã lạng lẽ rút lui rồi, anh còn muốn gì nữa.

Ngay cả một cơ hội để quên anh , anh cũng cấm đoán tôi sao?

Không được! Tôi không dễ đầu mặt hàng với anh đâu.

Một tia sáng sủa lóe lên trong đầu tôi.

Tôi lấy cầm tay gửi một tin nhắn cho Vĩnh Cường.

Chỉ một phút sau.

Ting……ting…..

Tin nhắn trả lời của anh:

“OK!”

Lần này tôi nhất định không chịu thua kém anh đâu.

Anh cứ ngóng xem, Việt Hùng!


Đọc truyện hay hãy nhớ là like và chia sẻ truyện tới chúng ta bè, để lại phản hồi là phương pháp để ủng hộ helonhadat.com.vn. Thỉnh thoảng ấn vào q uảng c áo ngày 1-2 lần để tụi mình bao gồm kinh phí duy trì web chúng ta nhé!