Có hầu hết đêm thâu em không kết thúc nghĩ đến anhÔi, đêm chìm trong tiếng thở dài và nỗi nhớ anh không hề vơi bớtCó những ban mai em không thể muốn thức dậy, bên ô cửa ngõ giăng white sương mù,từ ngày xa nhau, nắng không còn ghé qua...Làm sao em vẫn cứ tin, chúng ta chỉ lìa xa chút thôiGiống như là 1 cơn mơ, rồi rạng đông sẽ xóa đi...Và giờ đồng hồ sương giăng mọi nơi, biết anh giờ đồng hồ này đủ ấm chưaCó khi nào nghĩ mang đến em một tích tắc trong đờiCần từng nào nước mắt nhớ anh, mang đến em sưởi ấm qua đêm mùa đôngCần từng nào đêm đông vắng ngắt anh, cho em được bắt gặp nắng mai tràn vềCần đề xuất nhớ bao nhiêu cái tên, cho em được quên khuấy đi một ngườiCần phải mơ từng nào giấc mơ, cho em một lượt thức giấc,bình lặng sống vui bên ngườiGiờ đây quanh em trắng tinh sương mùem chẳng cần biết ,em vẫn vẫn tra cứu anhngười nơi nào đó trong lớp sương sương lạnh lẽo mịt mùem sẽ bắt buộc tìm thấy thôi bạn ơiDù bao nhiêu nước mắt vẫn rơi, em cũng chẳng qua tối mùa đôngVượt qua bao nhiêu đêm đông về tối tăm, em cũng chẳng thể thấy nắng và nóng mai tràn vềDù nên nhớ bao nhiêu cái tên, em cũng bắt buộc quên đi một ngườiVà dù mơ từng nào giấc mơ, em cũng chẳng đề nghị thức giấcVì anh đã xa thật rồiVà mặc dù mơ từng nào giấc mơ, em cũng chẳng bắt buộc thức giấcVì anh sẽ xa thật rồi


Bạn đang xem: Cuốn em theo cơn bão

Có hầu hết đêm thâu em không hoàn thành nghĩ mang lại anhÔi, đêm chìm ngập trong tiếng thở dài và nỗi lưu giữ anh không hề vơi bớtCó những sớm mai em không hề muốn thức dậy, bên ô cửa giăng trắng sương mù,từ ngày xa nhau, nắng không thể ghé qua...Làm sao em vẫn tiếp tục tin, họ chỉ lìa xa chút thôiGiống như là một trong cơn mơ, rồi bình minh sẽ xóa đi...Và tiếng sương giăng mọi nơi, biết anh giờ đồng hồ này đủ nóng chưaCó bao giờ nghĩ mang lại em một tích tắc trong đờiCần từng nào nước đôi mắt nhớ anh, cho em sưởi nóng qua đêm mùa đôngCần từng nào đêm đông vắng anh, mang đến em được bắt gặp nắng mai tràn vềCần bắt buộc nhớ từng nào cái tên, cho em được lãng quên đi một ngườiCần phải mơ bao nhiêu giấc mơ, cho em một đợt thức giấc,bình yên ổn sống vui bên ngườiGiờ phía trên quanh em trắng trơn sương mùem chẳng cần phải biết ,em đang vẫn tìm anhngười đâu đó trong lớp sương sương nóng sốt mịt mùem sẽ nên tìm thấy thôi người ơiDù từng nào nước mắt vẫn rơi, em cũng chẳng qua đêm mùa đôngVượt qua từng nào đêm đông về tối tăm, em cũng cần thiết thấy nắng và nóng mai tràn vềDù buộc phải nhớ bao nhiêu cái tên, em cũng bắt buộc quên đi một ngườiVà dù mơ bao nhiêu giấc mơ, em cũng chẳng bắt buộc thức giấcVì anh vẫn xa thiệt rồiVà cho dù mơ bao nhiêu giấc mơ, em cũng chẳng buộc phải thức giấcVì anh đã xa thiệt rồi


*



Xem thêm: Dấu Hiệu Uống Thuốc Tránh Thai Làm Chậm Kinh Có Nguy Hiểm Không?

niềm mơ ước Sương Mù

Phương Anh Idol

*
96.775


http://musicmd1fr.helonhadat.com.vn.net/bucket-image-helonhadat.com.vn/images/singer/20120119/cvAz9hzfMkS6zCSDmfdJ5f606ca4a5251.jpg

Đừng hại

Phương Anh Idol

*
16.360


http://musicmd1fr.helonhadat.com.vn.net/bucket-image-helonhadat.com.vn/images/singer/20120119/cvAz9hzfMkS6zCSDmfdJ5f606ca4a5251.jpg

Có các đêm thâu em không dứt nghĩ mang lại anhÔi, đêm ngập trong tiếng thở dài với nỗi nhớ anh không hề vơi bớtCó những sớm mai em không còn muốn thức dậy, bên ô cửa ngõ giăng trắng sương mù,từ ngày xa nhau, nắng không còn ghé qua...Làm sao em vẫn tiếp tục tin, bọn họ chỉ lìa xa chút thôiGiống như là một cơn mơ, rồi bình minh sẽ xóa đi...Và tiếng sương giăng khắp nơi, biết anh giờ này đủ nóng chưaCó khi nào nghĩ đến em một khoảng thời gian rất ngắn trong đờiCần từng nào nước đôi mắt nhớ anh, cho em sưởi nóng qua đêm mùa đôngCần bao nhiêu đêm đông vắng tanh anh, mang lại em được nhìn thấy nắng mai tràn vềCần nên nhớ từng nào cái tên, cho em được quên lãng đi một ngườiCần đề xuất mơ từng nào giấc mơ, mang đến em một lần thức giấc,bình im sống vui bên ngườiGiờ trên đây quanh em hết sạch trơn sương mùem chẳng cần biết ,em đã vẫn tra cứu anhngười ở đâu đó trong lớp sương sương lạnh giá mịt mùem sẽ đề xuất tìm thấy thôi bạn ơiDù bao nhiêu nước mắt vẫn rơi, em cũng chẳng qua tối mùa đôngVượt qua từng nào đêm đông buổi tối tăm, em cũng chẳng thể thấy nắng và nóng mai tràn vềDù buộc phải nhớ từng nào cái tên, em cũng thiết yếu quên đi một ngườiVà dù mơ từng nào giấc mơ, em cũng chẳng nên thức giấcVì anh sẽ xa thật rồiVà cho dù mơ từng nào giấc mơ, em cũng chẳng phải thức giấcVì anh sẽ xa thiệt rồi

Trong mơ nghìn dặm xa tim vẫn hy vọng về,Nơi ấy vang tiếng ru hờiNỗi đau nào tơi bờiĐi về đâu đấy, search lại linh hồn sẽ đánh rơiKhông tin số đông thiên thầnKhông tin cả chủ yếu mìnhCho tôi một tia sáng sủa cuối nhỏ đườngDù tôi biết vẫn bất thường, lại ngay gần rồi vươn lên là mấtCho tôi lần trước tiên khi yêu thương bối rốiĐây chính nơi phía trên tôi vẫn ngồi như ngày nao khung trời xanhLòng càng ói nao hồ hết khát khaoCho tôi được là tôi của ngày xa xôiTôi thiết yếu tôi sao giờ không giống rồiBao mộng mơ mọi ngày thơ đang tan tan vỡ hếtMất không còn đức tin với nhỏ ngườiBóng tối chỉ kinh hãi khi nhưng ta không tìm kiếm ra chính mìnhÁnh sáng tất cả hề nghĩa gìNếu không một ai tin bao hàm thiên thần ở quanh đâyCho tôi lần thứ nhất khi yêu bối rốiĐây thiết yếu nơi phía trên tôi vẫn ngồi như ngày nao bầu trời xanhLòng càng ói nao những khát khaoCho tôi được là tôi của ngày xa xôiTôi thiết yếu tôi sao giờ không giống rồiBao mộng mơ hồ hết ngày thơ sẽ tan vỡ lẽ hếtMất hết đức tin với bé ngườiHãy thế lấy tay tôi cùng hãy mang đến tôi thú vui chưa hằn lên thương đauNhư nhỏ bé thơ vô lo giữa đờiNhư lời ru ấu thơÀ á ru hời ơ hời ru